Chương 90 - [Trùng Tộc] Khôi Phục Mỹ Thực Ở Thời Đại Tinh Tế

[Trùng Tộc] Khôi Phục Mỹ Thực Ở Thời Đại Tinh Tế

Hiện giờ địa vị của Cordis trong quân đoàn đã khác xưa rất nhiều. Từ sau khi cậu chứng minh thực lực nấu nướng của mình, lại thêm việc phát hiện tinh thú có thể dùng để ăn, cậu đã trở thành đối tượng được bảo vệ trọng điểm với cả căn cứ quân đoàn.

Thậm chí có vài quân thư có tâm, nhìn vị trí của cậu trong phạm vi toàn đế quốc cũng là ý nghĩa khác hẳn.

Nếu không phải tin tức liên quan cần được bảo mật còn chưa công khai, có lẽ Cordis sớm đã bị đưa vào diện bảo vệ nghiêm ngặt, cũng nhờ vậy mà bất kỳ thế lực nào muốn đưa tay xen vào ở cái tinh cầu biên giới này, cũng khó thực sự chạm được đến cậu.

Chỉ là bản thân cậu mãi về sau mới dần ý thức được, cậu vẫn luôn coi mình như một trùng làm công bình thường, làm gì cũng phải nghĩ làm tốt công việc chính trong nhà ăn trước, rồi mới tính đến chuyện khác.

Trong khoảng thời gian này, cậu đã chỉnh đốn đội ngũ nhân viên nhà ăn vào khuôn nếp, đặt ra quy phạm và quy trình vận hành, để dưới tay mình cả hệ thống nhà ăn có thể lưu chuyển trôi chảy.

Cậu còn đặc biệt huấn luyện nhóm phụ bếp học các kiểu kết hợp món ăn của nhà ăn lớn Hoa Hạ, để bảo đảm sau này khi có nguyên liệu mới đưa đến, bọn họ có thể dung hòa chúng vào thực đơn Cordis thiết kế, từ đó chủ động sáng tạo và ứng dụng nguyên liệu.

Trong lúc dạy, Cordis cũng khá rối lòng, bởi cậu không thích kiểu “tất cả cho hết vào nồi” trong nhiều nhà ăn lớn, thế mà giờ lại phải dạy phụ bếp làm những món như vậy, cảm giác chẳng khác nào “thiếu niên đồ long quay đầu phản thành”.

Nhưng ngoài việc dạy những tổ hợp món ăn đó, cậu còn cố gắng truyền lại cho họ nhiều kỹ xảo nhất có thể, hy vọng có thể kích phát linh cảm của bọn họ, để tự mình dám thử nghiệm sáng tạo.

Là bếp trưởng dẫn đầu trong căn cứ, gọi Cordis là “dê đầu đàn” hoàn toàn xứng đáng. Gần đây nhóm phụ bếp quân thư đã bắt đầu gọi cậu là “Thầy”. Tuy bản thân Cordis vẫn cảm thấy mình chưa có tâm thái của một sư phụ chính thức, lần đầu nghe bọn họ gọi vậy còn hơi chột dạ, nhưng nghe nhiều rồi cũng dần quen.

Tuy chưa chính thức dạy ra một đầu bếp đẳng cấp nào, nhưng cậu đã chứng minh được năng lực của mình đó là khiến nhà ăn căn cứ từ chỗ chỉ tồn tại trên danh nghĩa, trở thành nơi thật sự làm ra món ăn xứng được gọi là mỹ thực.

Cho nên, Cordis cũng muốn nghỉ ngơi một chút, làm vài chuyện bản thân vẫn luôn muốn làm.

Trước đó cậu đã nói với Gist về ý định lập một xưởng chế biến đậu đất, còn muốn mở một tiệm ăn phong cách gia đình, ít nhất phải phức tạp và phong phú hơn kiểu cửa hàng thức ăn nhanh như “Lam Vị” hiện tại, hướng đến một nhà ăn thực thụ.

Chuyện này sau khi bàn với Gist xong, Cordis lại bị cuốn vào công việc bận rộn trong nhà ăn. Đến khi rảnh tay quay đầu nhìn lại, Gist đã nhanh chóng hoàn thành gần hết công tác chuẩn bị.

Về việc mở chi nhánh “Lam Vị”, mấy vị trí ưng ý đã mua xong và đang trang hoàng. Xưởng sản xuất xây ngay tại chỗ, các nông trường nhỏ cung ứng nguyên liệu cũng đã ký hợp đồng, chỉ chờ đậu đất chín là có thể đồng thời khởi động khuếch trương chi nhánh và nhà xưởng.

Dạo này Cordis dạy Gist không ít phương pháp nấu nướng. Khi trò chuyện, cậu cũng thường nhắc tới thực đơn dự tính cho tiệm ăn riêng tương lai, những món có thể đưa vào làm chủ lực.

Đôi lúc Cordis cảm thấy, so với Gist, tinh lực của mình thật sự hữu hạn. Cậu làm việc gì cũng phải tập trung một việc, nếu ôm đồm quá nhiều là lo không xuể.

Còn Gist làm việc thì như bạch tuộc, vươn tay là có thể nối liền cả một chuỗi sự vụ, việc nào cũng tiến hành song song mà vẫn đâu vào đấy.

Nói chuyện nấu ăn với Gist nhiều hơn, Cordis mới thấy ấn tượng ban đầu của mình về anh ta sai đến mức nào. Gist hoàn toàn không phải kiểu trầm mặc khó gần, mà chỉ cần gặp việc khiến anh ta hứng thú, anh ta có thể bỏ ra 200% thời gian và tinh lực để làm đến mức hoàn mỹ nhất mà mình có thể.

Cordis rất vui vì có một trùng có thể cùng mình bàn sâu về chuyện nấu nướng. Ngoài Ike và Reuel là hai bạn trùng đầu tiên quen từ khi mới đến thế giới này, giờ cậu lại có thêm một bạn trùng có thể nói chuyện chuyên môn và cùng chia sẻ sở thích.

Tan tầm xong, Cordis sẽ chính thức “mở máy” đời sống riêng của mình.

Mỗi ngày sau giờ làm cậu vẫn nghĩ về việc nấu ăn, nhưng tâm thế hoàn toàn khác. Tan làm là thời gian cậu tùy ý: đôi khi gọi Ike và Reuel đến, thêm Gist, vừa bàn cách làm món, vừa kiểm tra lại những gì trước đó đã dạy cho Gist.

Có một học trò tốt đúng là khiến trùng ta thấy thư thái.

Làm xong món, bọn họ cùng nhau chia phần, ai nấy đều ăn rất hào hứng. Có bạn tốt, có mỹ thực, lại có rượu trái cây do chính cậu ủ để đãi khách…

Nếu không phải hiện giờ Z11 tinh vẫn đang phủ đầy bão tuyết, bước ra ngoài là lạnh thấu xương, thì với Cordis, những ngày này gần như đã hoàn mỹ.

Nhà ăn căn cứ nhờ có tinh thú làm nguyên liệu, cơ bản đã có thể bảo đảm phần ăn chính. Nhưng để toàn bộ quân thư ba bữa đều ăn no đủ thì vẫn còn khoảng cách. Vì vậy, bữa trưa là bữa cung ứng trọng điểm, buổi tối sẽ giảm bớt phần lượng; đa số nguyên liệu đưa vào kho là để tích trữ, ứng phó mọi tình huống sau này.

Nguyên liệu nấu ăn hiện tại vẫn chưa đủ dồi dào để đưa ra thị trường lưu thông. Ngoài bữa trưa có thể ăn một bữa nóng hổi, nếu Cordis một mình ăn ngon mà bạn bè chỉ uống dịch dinh dưỡng, cậu sẽ cảm thấy mình quá tệ. Thế nên thỉnh thoảng cậu sẽ gọi Ike bọn họ về nhà cùng ăn cơm chiều.

Cậu đã nghĩ vậy thì làm luôn.

Dù có quyền mua nguyên liệu từ quân đoàn, Cordis cũng không mua nhiều, chỉ chọn đủ cho một bữa cơm tối cùng bạn bè.

Lúc cậu nói chuyện này với Trung úy Marlec, lúc đầu Marlec không hiểu lắm, bảo cậu cứ cần bao nhiêu thì trực tiếp lấy là được.

Nhưng Cordis vẫn yên tâm làm theo quy định, đã mang về nhà thì tự bỏ tinh tệ ra theo giá trong quân đoàn.

Cậu không phải kiểu trùng nhân lúc nguyên liệu khan hiếm mà chiếm tiện nghi. Hiện cậu nhận lương quân đoàn, tài chính cá nhân cũng đã có một chuỗi số, không thiếu chỗ dùng tiền, nên tiêu ở chỗ cần tiêu thì phải tiêu cho đúng.

Hôm nay tan tầm, Cordis gọi Ike và Reuel cùng về nhà. Bên ngoài mặt đất trắng xóa, tuyết vụn còn bay lả tả trên không, bước vào phòng lại càng cảm nhận rõ hơi ấm.

Bốn trùng thân cao chân dài đứng trong bếp, Cordis đứng bên cạnh nhìn Gist thao tác, Ike và Reuel thì cố gắng giúp được gì giúp nấy.

Cordis nhân lúc ấy nói ra ý định muốn nghỉ ngơi của mình.

“Nghỉ ngơi? Cậu muốn nghỉ thì đương nhiên cứ nghỉ, bây giờ cậu là tâm phúc của cả căn cứ chúng ta mà.” Ike và Reuel đã quen mỗi khi Cordis xuống bếp thì cùng vào phụ, bóc đậu đất, nhặt rau, làm việc gì cũng đã rất thuần thục.

Kiểu bạn bè tụ tập đủ cả như thế này, căn bản không cần nhờ đến người máy trong nhà, đều là bọn họ cùng nhau xuống bếp.

“Bên nhà ăn tôi đã sắp xếp ổn hết rồi, không biết có thể xin một kỳ nghỉ dài dài một chút cho mình hay không.” Cordis vẫn rất muốn.

Nghe Cordis nói muốn nghỉ dài ngày, Ike, Reuel và Gist đều sững người, không ngờ cậu lại chủ động nói ra câu này. Trước giờ cậu vẫn luôn không nghỉ, bọn họ còn tưởng cậu thực sự quá yêu công việc.

“Tôi cứ tưởng cậu không muốn nghỉ, ngày nào cũng như dính chặt lấy phòng bếp.” Ike nhìn sang hai trùng còn lại: “Hai cậu cũng nghĩ vậy đúng không?”

Gist và Reuel gật đầu. Ấn tượng trong cảm nhận của bọn họ, Cordis đúng là như thế.

“Hơn nữa, Cordis, nếu cậu mệt thì bất cứ lúc nào cũng có thể nghỉ, quân thư đều có chế độ nghỉ phép mà.” Ike hơi bối rối.

Cordis nghe xong cũng ngẩn người. Mỗi ngày cậu đều bận việc, nhưng chẳng lẽ nhìn vào như là “yêu công việc đến quên nghỉ” sao? Thật sự có trùng sẽ nhiệt tình với công việc đến mức như vậy à! Đúng là cậu rất thích nấu ăn, nhưng khi nó trở thành công việc số 1, áp lực cũng là số 1.

Đúng là quân thư có phép nghỉ, nhưng trước giờ cậu chỉ từng nghỉ một lần vì mùa đông đến, không có quần áo phù hợp để ra ngoài.

Cậu cũng đâu nhận được thông báo nghỉ phép chính thức nào. Ike, Reuel, Trung úy Marlec đều vẫn ngày ngày trụ ở vị trí, nên cậu thật sự không biết phải xin nghỉ với ai.

Hơn nữa, mỗi lần nhìn thấy nhà ăn bị dịch dinh dưỡng chiếm lĩnh, Cordis lại có cảm giác giống như đang mang nhiệm vụ “cứu nguy”, trong căn cứ cũng chỉ có một mình cậu thật sự hiểu về đồ ăn. Cậu luôn cảm thấy mình có nghĩa vụ trông coi nhà ăn, đề phòng xảy ra vấn đề thì phải lập tức ứng biến. Thế nên vẫn luôn cố thủ vị trí.

Cũng chẳng có ai mở miệng bảo cậu đi nghỉ.

Reuel nhìn biểu cảm của cậu thì biết cậu đang nghĩ gì.

Ike nhịn không được cười khẽ, rồi sửa lại tư tưởng cho cậu:

“Cordis, bình thường cậu tan ca đều cố ý tránh mặt mấy quân thư khác đúng không? Cậu có biết địa vị của cậu trong quân đoàn chúng ta bây giờ là thế nào không? Bất kể là quân thư bình thường hay quân thư cấp cao, chỉ cần đã ăn đồ cậu nghiên cứu ra, hoặc ăn đồ ăn vặt từ đậu đất dựa theo công thức của cậu, thì không có ai là không tò mò, không thích cậu cả. Với địa vị bây giờ, cậu còn thấy nghỉ một kỳ phép phải ‘xin ý kiến’ người khác à? Chẳng lẽ cậu còn nghĩ nhỡ đâu tinh thú tấn công thì sẽ gọi cậu ra xông lên đánh? Toàn bộ Z11 sẽ vây cậu ở giữa mà bảo vệ cho bằng được! Nếu lỡ cậu bị thương, thì còn ai nghiên cứu xem tinh thú mới nên dùng gia vị gì để nấu cho ngon nữa?”

Từ trước đến giờ Reuel quen bắt bẻ Ike, nhưng lần này nghe Ike nói, anh ta không tìm được chỗ nào để phản bác, vì chính anh ta cũng nghĩ như vậy.

Bất kỳ trùng nào từng ăn những món nóng hổi, giòn, thơm, hoàn toàn khác dịch dinh dưỡng, những món khiến thân và tâm đều sung sướng, đều sẽ không cảm thấy Cordis “bình thường”.

Kính trọng cậu, muốn ủng hộ cậu, muốn bảo vệ mỹ thực sinh ra từ đôi tay cậu, một trùng lợi hại như vậy, sao có thể đến thời gian nghỉ ngơi cũng không có.

Reuel còn muốn kiểm tra sức khỏe cho Cordis, xem có phải có chỗ nào di chứng chưa khỏi không.

“Khách của ‘Lam Vị’ cũng rất nhớ những món ngon cậu cho ra, ai nấy đều rất kính trọng cậu.” Gist cũng chân thành nói: “Cậu sớm nên biết kết hợp làm việc với nghỉ ngơi, phải quý trọng thân thể mình hơn.”

Lần đầu gặp, anh ta đã có cảm giác hàng xóm này trông chẳng khỏe mạnh chút nào.

Cordis thật sự cạn lời. Nghe bọn họ khen cậu từ trong ra ngoài, cậu chỉ muốn hỏi: rốt cuộc các anh đang nói ai đấy? Vị Cordis lợi hại như thế có thật là cậu không?

Cậu cố nhịn, không để khóe miệng mình cong lên quá rõ.

“Không ai nói cho tớ là tớ lợi hại như vậy hết à…” Cordis dùng ánh mắt cầu cứu nhìn bọn họ.

Ike, Reuel, Gist: ….

Ike im lặng một lúc rồi nói:

“Bạn tốt à, chắc tụi tôi phải dạy cậu lại một chút. Có nhiều chuyện đúng ra nên nói với cậu sớm. Nếu cậu không quan trọng, ban đầu Trung úy Marlec đã không chủ động đến tìm cậu ký hợp đồng, quân đoàn cũng không giao mặt tiền cửa hàng cho cậu kinh doanh.

Tướng quân Frappel cũng không rảnh đến mức chủ động liên hệ một trùng ‘bình thường’ đâu.” Reuel bổ sung.

Gist nghĩ nghĩ rồi nói:

“Mặt tiền cửa hàng mở rộng với chuyện lập nhà xưởng lần này, Laike cũng giúp rất nhiều. Sau này mở cửa hàng mới, anh ta nói có chuyện gì cứ tìm anh ta. Đó là tướng quân Frappel dặn, bảo anh ta hỗ trợ sinh hoạt cá nhân cho cậu.”

Cordis nghe bọn họ nói, cố gắng sắp xếp lại trong đầu. Nhất là lời Gist, cậu nhớ hình như Frappel từng giới thiệu Laike và Buck với cậu, chỉ là khi đó cậu nói không cần phiền họ, nhưng thực ra Laike vẫn luôn hỗ trợ phía sau.

“Ờm… tôi chỉ nghĩ mọi trùng đều rất coi trọng nhân tài, không ngờ là vì tôi lợi hại như vậy.” Cordis không biết nên bày vẻ mặt gì, đành sửa lại câu chữ, vừa nói vừa vung tay loạn lên, mong làm cho lời mình nghe có vẻ “thực tế” hơn.

Thấy mấy bạn trùng vẫn còn nhìn mình như khó hiểu, Cordis yên lặng đem cảm giác “đột nhiên phát hiện bản thân là “nhân vật lớn” nuốt xuống, chuẩn bị từ từ tự tiêu hóa.

Cậu suy nghĩ rồi nghiêm túc giải thích:

“Thật ra trong công việc tôi cũng không ép mình quá, cũng không phải là thích mãi không ngừng làm. Chỉ là tôi thấy có vài việc đã nhận thì phải làm cho xong, làm tốt rồi tôi mới yên tâm nghỉ.

Tôi là kiểu nếu việc chưa xong thì nghỉ cũng không nổi, nên trước giờ mới làm liên tục đến bây giờ.”

Nghe cậu nói vậy, cuối cùng Ike và mọi người cũng yên tâm.

Cordis cảm thấy công việc sau này đã có Ike phụ, Gist trông cửa hàng, lại còn lo liệu việc chi nhánh và nhà xưởng, cậu hoàn toàn có thể đỡ lo.

“Tôi có mấy bạn tốt giúp tôi yên lòng như các cậu thật sự là rất tốt. Tôi chỉ là cảm thấy mình làm xong một giai đoạn rồi, muốn nghỉ một chút. Nếu tôi muốn nghỉ, vậy chắc là phải xin phép quân đoàn đúng không?” Cordis vì chuyện này mà hơi ngại.

Ngay trước mặt bạn bè, cậu cũng ngượng không lên quang não tra quy trình, nhìn có chút ngốc.

Hơn nữa ai cũng biết trước đây đầu cậu từng có vấn đề, nên giờ cậu càng thoải mái bộc lộ dáng vẻ thật.

Cậu chưa từng nghĩ có ngày mình lại trở về được quân đoàn, càng chưa nghĩ mấy kiến thức học trong bệnh viện ngày xưa lại còn có chỗ dùng.

Ba trùng nhìn nhau một cái, đều cảm thấy suy nghĩ này của cậu rất đúng.

Sau đó, sự chú ý của Ike và Reuel lại quay về trọng điểm khác mà Gist vừa lỡ miệng nói, Cordis muốn mở cửa hàng mới.

Chuyện này ngoài Gist ra thì Cordis chưa nói với trùng thứ hai, nên Ike và Reuel đặc biệt để tâm.

Trong quân đoàn có quy định quân thư không thể tùy tiện nhận thêm việc bên ngoài trong giờ phục vụ, nên đến giờ hầu như không có quân thư nào được đi “trải nghiệm Lam Vị”. Lúc đầu là do quân lệnh nghiêm, sau đó là do trong căn cứ đã có nhà ăn do chính Cordis chỉ đạo, đồ ăn trong căn cứ còn ngon hơn đa số nơi trên Z11 tinh, nên quân thư cũng chẳng muốn tốn sức “trốn ra ngoài” ăn một bữa khoai nướng, để rồi bị huấn luyện viên tóm được tăng huấn luyện.

Nhưng với Ike và Reuel, những kẻ đã quen với mỹ vị, mỗi ngày chỉ được ăn ngon nhất vào bữa trưa vẫn thấy chưa đã. Đặc biệt là sau khi thường xuyên đến nhà Cordis ăn cơm, được nếm món do chính tay cậu làm, bọn họ càng rõ ràng khoảng cách giữa nhà ăn căn cứ và “trình độ thật sự của Cordis”. Dù vậy, bọn họ cũng không thể mặt dày bắt bạn mình cả ngày làm đầu bếp riêng cho mình, ngay cả Frappel tướng quân cũng không làm như vậy.

Nếu Cordis có thể mở thêm một cửa hàng nữa, thì những lúc nghỉ ngơi bọn họ cũng có thể đến tiệm ăn cơm, nghĩ đến thôi đã thấy phấn khởi.

Bọn họ gặng hỏi Cordis muốn làm kiểu nhà ăn gì, nghe cậu tiện miệng kể tên các món, thật sự chỉ hận không thể để nhà ăn đó mở ngay ngày mai.

Trong bầu không khí vui vẻ ấy, bọn họ rất nhanh hoàn thành bữa tối.

Cùng nhau bưng đồ ăn lên bàn: bốn bát mì lớn, thêm thịt chiên và rau xào.

Ngồi xuống ăn trước cho đã miệng xong bắt đầu bàn xem Cordis sau khi xin nghỉ xong muốn đi đâu chơi.

Reuel suy nghĩ rất lâu cũng không nghĩ ra tinh cầu biên giới có chỗ nào vui: “Mấy tinh cầu biên giới này chẳng có chỗ nào chơi, cậu muốn đi đâu?”

“Hay đi cửa hàng Kupher? Ở đó nhiều đồ hiếm lắm.” Ike đề nghị, rồi lại chột dạ: “Nhưng nghe nói đắt lắm, chắc tôi phải mang hết tiền tích góp từ trước tới giờ theo thì mới dám đi dạo.”

Gist không chen vào, vẫn im lặng ăn, nhưng trong lòng lại lo cho an toàn của Cordis.

Hiện giờ Cordis hoạt động chủ yếu trong phạm vi cố định của căn cứ, ở quanh đây thì không phải lo. Nhưng nếu ra ngoài chơi, phải để mấy trùng phụ trách an ninh trong tiệm đi cùng bảo vệ cậu.

Cordis không chỉ là linh hồn của “Lam Vị”, mà còn là khởi nguồn mỹ thực của cả Z11 tinh, Gist biết có vài gia tộc nào đó vẫn chưa hoàn toàn từ bỏ. Bề ngoài là chấp nhận quyết định của chủ tinh cầu, nhưng đâu dễ xóa sạch thế lực ngầm tồn tại bao lâu như vậy.

Anh ta thật sự lo sẽ có kẻ ngu xuẩn làm chuyện liều mạng.

Bây giờ Cordis là bảo bối chung của Z11 tinh, nhất định phải bảo vệ cho tốt.

Cordis thật sự có một nơi muốn đi. Cậu hơi ngại, nhìn ba trùng rồi nói:

“Lần trước Buck mang nấm đến, thấy mấy cây nấm đó to như vậy, tôi bắt đầu rất tò mò không biết cái tinh cầu mọc đầy nấm đó trông thế nào…”

Nấm tinh cầu này là Frappel gửi tư liệu cho cậu. Khi đó Cordis ngồi vào khoang mô phỏng, “bước vào” cảnh tượng ảo của tinh cầu nấm, rồi quyết định phái đội đi thăm dò. Nhưng khi ấy nó giống như một giấc mơ hoặc một trò chơi 3D, không chân thực.

Mãi đến khi cậu tận mắt thấy những cây nấm sặc sỡ đó, ăn món nấm xào hỗn hợp, uống canh nấm, Cordis mới xác định: nơi đó thật sự tồn tại.

Thế giới ấy so với tinh cầu biên giới chiến đấu lạnh giá mà cậu đang sống hiện giờ, hoàn toàn là một cảnh tượng khác.

Cậu rất muốn tự mình đến nơi sinh trưởng đầy nấm ấy.

Trong lòng cậu vừa có sự háo hức với “tinh cầu cổ tích”, vừa thật sự hứng thú với việc tự tay đi hái nấm to, xem có tìm được loại nấm ngon hơn những cây đã qua vận chuyển hay không.

Còn hai tinh cầu rừng rậm nguyên thủy khác, cậu cũng muốn đi, nhưng đội trinh sát phái đi đó vẫn chưa có tin, trước khi loại trừ nguy hiểm, cậu không dám tiện miệng xin đến, sợ làm trùng khác khó xử.

Càng nói, cán cân trong lòng Cordis càng nghiêng về phía “lên đường”. Cậu bắt đầu mong đợi chuyến đi.

Cordis mở hình ảnh mô phỏng đã lưu trước đó, thân ảnh cậu trong khung giả lập lang thang giữa rừng nấm, cậu vừa cho họ xem vừa miêu tả lại cảm giác kỳ ảo khi ở trong đó:

“… Nhưng lúc đó tôi biết chỉ là ảo, cho nên rất muốn đi nhìn tận mắt.”

Ike, Reuel và Gist chưa từng thấy cảnh tượng như vậy, cũng không từng dám mong có nơi mộng ảo như thế tồn tại thật. Vậy mà nhìn hình ảnh, nghe Cordis miêu tả, bọn họ cũng có cảm giác như mình sắp bước vào đó, trong lòng dần nổi lên ý muốn đi cùng.

Cả ba đều từng ăn món nấm, đối với du ngoạn đẹp đẽ thì chỉ mơ hồ thôi, nhưng lại không hẹn mà cùng lóe lên một ý nghĩ rất rõ: nếu đến đó, bọn họ có thể ăn đã đời.

“Tôi cũng muốn đi.” Ike không nhịn được nói.

“Tôi cũng vậy.” Reuel thở dài.

Cuối cùng Cordis cũng có cảm giác tìm được bạn đồng hành: “Đúng không! Một ngày ăn không trùng loại nấm nào.”

Ike và Reuel bàn nhau, đề nghị nếu chưa rõ thủ tục thì Cordis có thể gửi đơn xin nghỉ từ hệ thống.

“Chúng tôi xin nghỉ bình thường cũng đều báo như vậy, nếu không có vấn đề gì là duyệt thẳng.”

“Cậu có thể nói trực tiếp với tướng quân Frappel.” Gist vẫn yên lặng từ nãy đến giờ, bỗng mở miệng.

Cordis suy nghĩ một chút. Cậu và Frappel, cùng Thượng tướng Manny, đều đã quen thuộc. Hơn nữa, theo lời nhóm Ike, hiện tại địa vị cậu không thấp, có lẽ nên trực tiếp tìm lãnh đạo xin nghỉ phép, nói một tiếng, khỏi cần vòng vèo.

Ike và Reuel liếc nhau đều thấy hợp lý. Quân thư xin nghỉ thì đi đâu cũng được, nhưng Cordis mà nghỉ thì nhất định phải có trùng đi bảo hộ Phải đề phòng gia tộc ở Z11 nhúng tay, ra khỏi căn cứ cũng phải phòng tinh thú.

Tướng quân là người sắp xếp thích hợp nhất.

Cordis nghe xong cũng thấy có lý. Nghĩ nghĩ một lát, cậu quyết định gửi tin cho Frappel, xem anh an bài thế nào.

Ngoài quan hệ cấp trên cấp dưới, giữa bọn họ còn là bạn bè, cậu cảm thấy dựa vào điểm này cũng chẳng có gì không ổn. Dù sao trong quân đoàn này, mọi chuyện cuối cùng cũng sẽ đổ lên bàn Frappel, vậy chi bằng nói với anh ngay từ đầu.

Hơn nữa, Cordis cũng muốn chủ động liên lạc với anh. Từ lần hai trùng cùng ăn cơm ở phòng bếp nhỏ đến giờ, cậu vẫn chưa gặp lại Frappel.

Tự nhiên lại thấy… nhớ anh.